Chương 246: Thẩm vấn

Chương 246: Thẩm vấn

Chiêu vừa rồi chính là một phương pháp công kích bằng thần thức mà Trần Dương lĩnh ngộ bên trong Khống Thần Quyết. Mặc dù còn chưa đạt tới uy lực mạnh mẽ, nhưng đối với một tu sĩ thấp giai thì như vậy là quá đủ.

- Phù bảo uy lực đúng là mạnh, không ngờ người của Điền gia lại có sở thích tự ngược đãi bản thân như vậy, ta thật đúng là không thể hiểu nổi!

Trần Dương nhìn cự kiếm đem lão giả chém làm hai nửa, tiện tay thu lấy hồn phách của lão vào bên trong Phán Thần Hệ Thống rồi nhìn ba người còn lại, cười lạnh.

- Ba vị, thích đánh hội đồng sao? Được, vậy thì một mình ta sẽ đánh cả hội đồng, tất cả cùng lên đi.

Trần Dương cười nhẹ nói ra, hai bàn tay vừa vung ra lập tức bóp chặt hai gã Luyện Khí Hậu Kỳ đến không thể động đậy.

Điền Đông thấy cảnh này thì kinh hãi, run giọng kêu lên:

- Có gì hay ho, chẳng phải ngươi ỷ vào hai tay mạnh mẽ hay sao. Có ngon đừng dùng tay!

- Được, chấp các ngươi đôi tay.

Trần Dương cười cười, vậy mà thật sự chắp tay ra sau lưng, thả luôn hai gã Luyện Khí Hậu Kỳ ra.

Điền Đông thấy vậy mừng rỡ, lập tức hất hàm với một gã bên cạnh quát:

- Chém chết nó!

Người này hơi hoảng sợ, nhưng nhìn thấy Trần Dương thật sự đã cất đôi tay ra sau lưng thì hung hăng cầm đao lao lên.

- Bốp!

Kẻ này vừa lao lên hùng hùng hổ hổ, Trần Dương lập tức nhún chân một cái, vừa lúc tống một đạp vào giữa ngực khiến cho gã văng ra mấy chục mét, thân người đập vào một tảng đá, không rõ sống chết.

Trần Dương nhìn kẻ đó, lại tiện thể thu luôn nguyên hồn người này vào bên trong Phán Thần Hệ Thống.

Điền Đông nhìn cảnh này thì hai mắt trợn tròn, căm phẫn quát lên:

- Ngươi ỷ có cái chân lợi hại thôi, có ngon đừng dùng tay chân, đứng yên tại chỗ đi. Như vậy mới đáng mặt cao thủ!

Gặp qua người vô sỉ, nhưng vô sỉ đến mức không cần sỉ diện như Điền Đông này thì đúng là Trần Dương mới gặp lần đầu. Thế nhưng, đối phó với những kẻ vô sỉ như thế này cũng là một loại hưởng thụ, cho nên Trần Dương liền gật đầu cười nói:

- Được!

Nói xong Trần Dương đứng yên tại chỗ, gương mặt hờ hững lạnh nhạt.

Điền Đông thấy vậy cười gằn, hất hàm sai kẻ kế bên:

- Ngươi lên đi, chém chết hắn!

Người kia trong lòng kêu khổ, thế nhưng cũng không còn cách nào khác, lần này gã cũng không mắc sai lầm của kẻ trước mà là chậm rãi cẩn thận tiến lên.

Sau khi cách Trần Dương mấy thước, nhìn thấy Trần Dương vậy mà thật không động tay động chân, một bước cũng không có ý tứ bước ra thì liền cười lạnh.

- Một người đứng yên bó tay bó chân, lão tử không tin…

Người này vừa mới vung lên trường đao, lập tức cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, một tiếng rên muốn phát ra nhưng lên tới cổ họng liền bị chặn lại. Bởi vì cổ họng của gã giờ phút này đã bị một luồng chân khí phóng ra từ miệng Trần Dương phá thành một cái lỗ to, đem người này giết chết tại chỗ, sau đó thu vào Phán Thần Hệ Thống.

Thoáng chốc chỉ còn lại một mình Điền Đông kinh hãi đứng đó.

Cảm giác dưới đáy quần hơi âm ấm, Điền Đông không còn chút sức lực nào, vội vàng quỳ xuống, bò lại trước mặt Trần Dương vừa bò vừa khóc lóc năn nỉ:

- Tiền bối xin tha thứ cho tiểu nhân mắt chó không thấy núi thái sơn, là ta nhất thời lỡ dại, xin ngài tha thứ…

Bàn tay gã bò tới, dường như định bấu vào ống quần Trần Dương, nhưng vừa đưa lên lập tức từ trong ống tay áo xuất hiện một đoàn lục quang lao nhanh tới, gương mặt gã lập tức chuyển sang hung ác, the thé quát:

- Chết!

Nhìn gã lao nhanh tới cầm một đoản kiếm đâm nhanh tới chỗ hiểm của mình, Trần Dương cười lạnh, hừ một tiếng.

Điền Đông đang hung hăng lao tới, đột nhiên cảm thấy đầu óc ông lên, não hải quay vù vù như có một bàn tay thọc vào mạnh mẽ khuấy, thất khiếu của gã tràn ra máu tươi, bàn tay cũng dừng giữa không trung.

‘Keng~~’

Đoản kiếm rớt xuống mặt đá vang lên âm thanh, còn Điền Đông thì ngã sang một bên co giật.

Trần Dương có chút chán ghét nhìn vào hắn, nói:

- Thẩm án!

Bên trong Pháp Đường, lúc này trước mặt Trần Dương là bốn người đang quỳ.

Bốn người này chính là đám người Điền gia Trần Dương vừa bắt vào. Giờ phút này bọn họ đều ngơ ngẩn, bộ dáng bị khí thế nơi này chấn nhiếp không nhỏ.

Trần Dương lúc này cũng không che giấu thân hình mà đường hoàng ngồi đó.

Điền Đông hai mắt ngẩn ngơ, nhưng vừa thấy bên trên là Trần Dương đang mặc quan phục uy nghi ngồi đó thì trợn trừng, tức giận nhào lên:

- Hỗn đãn, đây là nơi nào?

- Càn rỡ! Đã đến dưới Pháp Đường còn làm ồn, nhục mạ bổn quan, phạt thiên lôi luyện hồn mười lần!

Trần Dương nhướng mày, bàn tay vỗ một cái lập tức quát.

Chỉ thấy ngay lúc Trần Dương vừa ra lệnh, bên trên nóc đại điện lập tức có một đạo thiên lôi thô to đánh xuống, chuẩn xác đánh vào thiên linh cái của Điền Đông.

‘Phanh!’

Một tiếng vang trầm đục vang lên, Điền Đông hiện tại chỉ là một đạo hồn phách, vừa bị đạo thiên lôi đánh xuống lập tức toàn thân run lẩy bẩy như lên cơn co giật, miệng sùi bọt mép, ánh mắt tán loạn, cả người mờ nhạt đi không ít.

‘Phanh~~Phanh~~~….’

Liên tục mấy lần thiên lôi giáng xuống, cho đến khi Điền Đông chẳng khác gì một củ khoai lang nướng thì mới đủ mười đạo thiên lôi. Chỉ có điều, củ khoai lang này nướng hơi quá lửa một chút, chẳng những cháy đen từ đầu tới chân mà trên người còn bốc lên từng làn khói, bộ dáng như hồn phách có thể tiêu tán bất cứ lúc nào.

Lúc này, ba người kia thấy cảnh này thì da đầu tê dại, rắm cũng không dám đánh, khuôn mặt tái xanh không dám có chút ý nghĩ cầu may nào nữa.

Dù bọn họ không biết Trần Dương là ai, thực lực ở mức nào, nhưng chỉ riêng chuyện vừa quát một cái đã đem Điền Đông đánh đến mức chỉ mành treo chuông, ngáp ngáp mấy cái như chuẩn bị lên đường đi gặp ông bà FSXSo4 đến nơi cũng đủ doạ bọn họ đái ra quần rồi.

Chỉ có lão giả Trúc Cơ Trung Kỳ, có cơ duyên đọc qua một ít sách cổ, biết rằng có một ít đại năng thần thông cực lớn, một chữ nói ra cũng có thể triệu hồi thần thông giết địch, cực kỳ kinh khủng. Cảnh giới đó được gọi là Ngôn xuất pháp tuỳ. Nghe nói cũng chỉ có đại năng thời thượng cổ mới sử dụng qua mà thôi.

‘Chẳng lẽ vị trước mắt này là thượng cổ đại năng chuyển thế?’

Lão giả trong lòng rét lạnh, có chút không dám tin tưởng. Dù sao, chính lão cũng muốn choảng nhau với một vị đại năng từ thời thượng cổ tái sinh, việc này đúng là lấy trứng cút ném vào thiết bản, cơ hồ không khác gì hành động tự sát.

Càng nghĩ, lão càng run lên cầm cập, cảm thấy bản thân mình quá ngu ngốc rồi…

Trần Dương nhìn thấy Điền Đông đã co quắp nằm trên mặt đất thì gương mặt lạnh nhạt nhìn qua ba người kia hỏi:

- Các ngươi có gì muốn hỏi như Điền Đông hay không?

Cả ba người run rẩy lắc đầu nguầy nguậy.

- Tốt, vậy hiện giờ ta hỏi đến ai thì người đó lần lượt nói những gì mình biết, chỉ cần có một người nào cố tình che giấu điều gì thì sẽ tuỳ theo nặng nhẹ mà hưởng vài chục đạo thiên lôi chăm sóc tận tình, các ngươi hiểu rồi chứ?

Trần Dương nhẹ nhàng nói, nói xong cũng không đợi mấy người gật đầu liền phẩy tay, đem tất cả nhốt vào Phán Ngục, chỉ còn lại một mình lão giả Trúc Cơ Trung Kỳ ở lại.

Nhìn thấy Trần Dương phất tay đã truyền tống ba người kia đi đâu mất, tròng mắt lão co rút lại, quỳ thụp xuống cẩn thận nói:

- Vãn bối Điền Thông ra mắt tiền bối!

- Gọi ta là đại nhân!

- Vãn bối Điền Thông ra mắt đại nhân!

Điền Thông cũng là người biết co biết duỗi, lập tức sửa lời.

Trần Dương gật nhẹ đầu, nói:

- Điền Thông, trước tiên nói về chuyện tình tại sao Điền gia các ngươi lại đóng trú ở đây? Chuyện môn phái kia sụp đổ kia có phải do các ngươi gây ra hay không?

- Đại nhân, chuyện tình này phải kể đến mấy chục năm trước, khi ấy bởi vì…

Trần Dương nghe Điền Thông bắt đầu kể lại. Sự tình bên trong cũng không quá khác biệt đối với lời nói của Thi Dung lúc trước. Thế nhưng Trần Dương vẫn cảm thấy có chuyện gì đó khác lạ.

Chờ cho Điền Thông nói hết, Trần Dương mới tiếp tục hỏi:

- Vậy tại sao các ngươi lại ở đây canh giữ chỗ này? Chẳng phải nơi này đã bị huỷ hoại hết rồi hay sao?

- Bẩm đại nhân, chuyện tình này ta mặc dù có chút vai vế trong gia tộc nhưng cũng chưa được xếp vào hàng Trưởng lão, cho nên cũng không biết rõ lý do bên trong. Chỉ được nhận lệnh là đến đây giám sát người tiến đến, nếu giết được thì giết, không giết được thì cũng cầm chân rồi phát tín hiệu để những người khác tiến đến phụ trợ giết chết.

Điền Thông cắn răng nói.

Trần Dương nghe vậy thì hứng thú hỏi:

- Vậy sao lúc trước khi đánh với ta ngươi không phát tín hiệu?

- Bẩm đại nhân…lúc ấy ta quả thật không muốn phát tín hiệu vì theo luật của gia tộc thì người giết được địch nhân sẽ nhận được một nửa số tài phú, nửa còn lại nộp lên gia tộc. Nếu gọi những người khác thì phần tài phú này sẽ phải chia ra, ta cũng không cam lòng.

Điền Thông nói tới đây thì xấu hổ cúi gầm đầu xuống.

- Chuyện tình giết người đoạt bảo là chuyện bình thường. Ngươi không làm thì người khác cũng làm. Bất quá, chuyện tình tàn sát tông môn lúc trước, ngươi có tham gia hay không?

- Bẩm đại nhân, ta có tham gia. Thế nhưng lúc ấy chỉ phụ trách ở bên ngoài bắt cá lọt lưới. Nhưng lúc ấy môn phái bọn họ nghe nói đều tử chiến đến cùng, không một ai trốn thoát, cho nên ta cũng không có cơ hội ra tay!

Điền Thông thành thật khai báo.

- Không ai đào thoát sao?

Trần Dương sờ sờ sằm tự hỏi.

Điền Thông nghe câu hỏi của Trần Dương thì cũng không có lên tiếng phá rối mà lặng im chờ đợi.

Trần Dương hình như suy nghĩ một chút cũng không tìm ra đầu mối gì thì liền thở dài nói:

- Người tiếp theo!

Thân ảnh Điền Thông chợt loé lên biến mất, thay bằng một tu sĩ khác của Điền gia.



Chương 247: Đinh Hướng

Nửa ngày sau, trong Pháp Đường chỉ còn lại mình Trần Dương ngồi trầm tư.

Nhìn Quan Ấn vẫn còn đang huyền phù trước mặt, Trần Dương ánh mắt chớp động tự định giá.

Theo lời khai của tất cả những người này thì trên cơ bản là những chuyện Thi Dung nói với hắn đều đúng. 

- Chẳng lẽ những gì người này nói trước đó chỉ là trùng hợp? 

Trần Dương tự thì thào hỏi bản thân. Đột nhiên, ánh mắt hắn sáng lên nhớ lại một chi tiết rất nhỏ.

Đó là theo như Điền Thông nói thì ban đầu có một người bí mật báo tin cho Điền gia rằng bên trong môn phái kia có cất giấu bảo vật, vật cho nên Điền gia mới có thể biết tin mà tới.

Chi tiết này Thi Dung không nói ra thì có vẻ hợp lý vì nàng là bên bị hại. Thế nhưng, nếu suy nghĩ thật kỹ, nàng một khi từ đó đi ra, trải qua điều tra như một người thật sự căm hận Điền gia thì chắc chắn sẽ tìm ra được thông tin chuyện này. Thậm chí, không cần tìm hiểu quá mức, chỉ cần khi đó nàng tự mình cân nhắc suy luận một chút thì cũng có thể suy luận ra trong nội bộ môn phái chắc chắn có phản đồ.

Thế nhưng hình như Thi Dung lại không hề nhắc gì tới chuyện này, mà chỉ tập trung miêu tả cảnh tượng hung ác ra sao, người chết oan ức thế nào, mối thù của nàng căm phẫn đến mức nào…

Chi tiết này chính là một cái kẽ hở!

Trần Dương ánh mắt sáng lên, âm thầm quyết định tự mình đến Điền gia một phen. Theo lời của Điền Thông thì Điền gia ngoài ba vị trưởng lão đạt đến cảnh giới Giả Đan thì còn có một vị đại trưởng lão đạt đến Kết Đan Kỳ.

Đem kế hoạch định liệu một lần, Trần Dương liền nhẹ nhàng xuất hiện bên trên đống loạn thạch rồi âm thầm theo phương hướng của Điền gia bay tới.

Điền Gia Thành là một ngôi thành trì có diện tích không quá lớn, nếu đặt bên cạnh Thiên Phong Thành thì chẳng khác gì người khổng lồ và bé tí hon.

Thế nhưng, ở khu vực chung quanh đây thì Điền Gia Thành đã được xem là một thành trì nổi danh rồi.

Bởi vì lý do bên trong dHwWX Điền Gia Thành này có một lão tổ Kết Đan Kỳ của Điền gia toạ trấn, cho nên hoạt động buôn bán giao thương của tất cả thôn trấn chung quanh đều dần dần kéo đến, khiến cho nơi này một mảnh sinh ý dạt dào.

Trong thành này, ngoài bốn hướng Đông Nam Tây Bắc xây đủ loại nhà cửa trạch viện cùng các loại cửa hàng thì ở giữa trung tâm thành có một toà đại viện của Điền gia, toà đại viên này uy nghi to lớn như biểu tượng cho thân phận tuyệt đối của Điền gia tại nơi này.

Bất quá, theo thông tin Trần Dương tra hỏi được thì rất lâu trước đó, thành này cũng không phải là Điền Gia Thành mà là mang một cái tên khác, gọi là Thường Gia Thành.

Khi đó, Thường gia nghe nói cũng tựa như mặt trời ban trưa, đại danh đỉnh đỉnh không khác gì Điền gia hiện tại. Thế nhưng không biết nguyên do gì mà chỉ sau một đêm đã thay đổi thành Điền gia thành.

Thế nhưng, đối với những người bình thường hoặc là tán tu mà nói thì Thường Gia Thành hay Điền Gia Thành thì cũng không quá khác biệt, chỉ là thay đổi cái tên và chủ nhân mà thôi, còn bọn họ là khách vãng lai đến đây buôn bán giao thương thì cũng không quá biến động.

Chẳng những không biến động, mà qua mấy trăm năm hình thành và phát triển cho đến hiện tại, việc sở hữu được một căn nhà bên trong Điền Gia Thành cũng là đại biểu cho mặt mũi, cho thân phận cao cấp hơn người thường.

Trần Dương cũng không biết, thậm chí, mấy năm gần đây rất nhiều hào môn khi thách cưới đều nhắc đến một căn nhà bên trong Điền Gia Thành mới chịu gật đầu.

Điều này chứng tỏ Điền Gia Thành này có sức hút như thế nào.

Mà cũng không biết nguyên do gì, chắc có lẽ là toà thành này quá nhỏ, cho nên Vương Triều cũng không có phái sứ giả đến nơi này làm Thành Vương, tất cả đều do một tay Điền gia nắm giữ. Có thể nói, Điền gia ở nơi này giống như thổ hoàng đế cũng không sai biệt lắm.

Cũng bởi quyền lực to lớn đến như thế, mà khi tổ chức diệt môn ở gần sát bên như vậy nhưng cũng không ai dám ý kiến ý cò gì, thậm chí một cái rắm cũng phải nín lại, sau đó càng thêm dựa sát vào gia tộc này.

Trần Dương sau khi phi hành được một ngày thì nhìn thấy một toà thành nhỏ phía xa.

Với tu vi của hắn hiện tại, việc thu liễm khí tức đã đạt đến mức độ kinh người. Nhất là từ khi tu luyện Khống Thần Quyết, Trần Dương đối với khả năng ẩn giấu khí tức tu vi của bản thân càng thêm bất ngờ xen lẫn vui mừng.

Hiện giờ, nếu như Trần Dương không tình nguyện, thì một tu sĩ khác khi sử dụng thần thức tra xét hắn sẽ thấy như trong suốt, không hề tồn tại vậy.

Rất dễ dàng đi vào trong thành, Trần Dương cũng không vội vàng đi đến Điền gia kia thăm hỏi, mà là định bụng thăm dò các loại tin tức và hoàn cảnh chung quanh rồi mới ra tay.

Bước chân Trần Dương chậm rãi đi dọc các con đường được lát gạch sạch sẽ, vừa đi vừa dụng tâm quan sát.

Sau hơn nửa ngày, Trần Dương rốt cuộc cũng nhận biết được vài chuyện.

Thứ nhất, ngoài Điền Gia trang viên ở chính giữa đại diện cho quyền lực, cũng có trọng binh đi ra đi vào canh gác sâm nghiêm thì ở bốn hướng cũng có sự phân chia rõ rệt.

Ở phía Nam thành là những trạch viện to lớn khí thế, người hầu nha hoàn đi ra đi vào như ong xây tổ. Hiển nhiên khu vực này toàn là những kẻ có thân phận cao với hoặc là đại phú đại quý mới có thể có cảnh tượng như vậy.

Trái ngược với hình ảnh giàu sang phú quý ở Nam Thành là phía Bắc thành với những căn nhà đơn sơ, nhà gỗ ọp ẹp cũ kỹ như được xây dựng từ rất lâu mà không được sữa chữa hay bảo dưỡng, khiến cho rêu xanh bám lên từng mảng.

Trần Dương vừa đi đến khu này liền biết đây có thể là khu dân nghèo, dân làm thuê hoặc lao động chân tay. Nơi này có thể là nơi trú ngụ của những người mang thân phận thấp kém nhất bên trong Điền Gia Thành này.

Mà ở phía Đông thành lại là nơi những thương gia đặt các loại cửa hàng buôn bán, cũng là nơi kiếm ăn của đủ hạng người từ thư sinh vẽ tranh viết chữ cho đến bán hàng rong, hoặc là kéo xe, bốc vác…

Còn ở phía Tây thành là nơi có đặt những quán rượu, khách sạn với đủ loại kiến trúc, thậm chí còn có thanh lâu kỹ viện, oanh oanh yến yến làm cho người ta ngây ngẩn say mê.

Bất quá, theo Trần Dương quan sát thì nếu nói khu vực nào rộng lớn nhất thì không khu vực nào so được với phủ trạch của Điền Gia. 

Chỉ riêng tường bao chung quanh cũng đã rộng hơn mấy chục mẫu đất, bên trong có cái gì không biết, chỉ riêng đám trọng binh đi qua đi lại canh gác thì mỗi ngày cũng tốn không biết bao nhiêu tiền của. 

Mỗi người trong Điền Gia Thành khi nhắc tới độ giàu có sang chảnh của Điền Gia thì ai nấy đều có những biểu hiện khác nhau, nào là than thở, nào là ánh mắt ghen tỵ xen lẫn hâm mộ, nào là đấm ngực giậm chân, nào là trợn mắt cứng lưỡi nửa ngày chưa nói chuyện lại được.

Mà Điền Gia đại phú đại quý như vậy, hiển nhiên những người bên trong đi ra cũng đều rất hãnh diện.

Trần Dương lúc này đang ngồi ở một quán rượu cách không xa lối ra vào Điền Gia ở phía Tây thành.

Bất quá, Trần Dương cũng không có để ý đến cửa thành mà là đang lạnh nhạt xem một tên quản gia mặc thanh y oang oang đắc ý.

Người này mặc dù tự nhận là quản gia, thế nhưng theo Trần Dương quan sát thì chỉ là một người hầu chạy việc, nếu không, gã cũng sẽ không để ý đến thái độ nịnh nọt trơ trẽn của bốn người tầm thường như vậy.

Mà Trần Dương đoán cũng không có sai biệt lắm, người mặc thanh y kia đúng là một người tạp vụ giữ cửa của Điền gia tên là Đinh Hướng.

Mặc dù chỉ là một người giữ cửa, thế nhưng Đinh Hướng mỗi khi đi ra ngoài làm việc đều cảm giác khí thế đầy mình, mặt mài đầy hồng quang. 

Nguyên do rất đơn giản, mỗi ngày đứng giữ cửa ở phía Tây thành, mỗi khi có người muốn ra vào đều phải nhờ Đinh Hướng mang bái thiếp đi vào báo cáo rồi mới được gặp. Vô luận là người có chức tước hay thân phận thế nào, từ thiếu gia công tử hay thậm chí là một số trưởng bối các gia tộc phụ thuộc khi muốn đi vào Điền gia đều phải thông qua Đinh Hướng này, khách khí cười nói với hắn, thậm chí còn phải đưa ít đồ tốt nữa.

Lâu ngày như vậy, làm cho Đinh Hướng dần dần cảm thấy gã thật sự đã trở thành đại nhân vật rồi. Dần dần thành một quy củ nhìn sắc mặt mà làm việc.

Những người có vai vế hoặc địa vị hơi thấp một chút thì khi đến đưa bái thiếp đều phải có chút lễ vật, nếu không thì tâm tình của Đinh Hướng sẽ không tốt, sau đó là sắc mặt khó coi rồi ừ hử qua loa vất bái thiếp qua một bên vài ngày.

Mà Đinh Hướng này cũng không ngu, đối với những kẻ có thân phận một chút thì gã đều không chút ngần ngại bày ra bộ dáng tận tâm tận lực, dốc hết sức mình hoàn thành thật tốt công việc được giao. Thậm chí có lần Đinh Hướng nhìn thấy trưởng lão một gia tộc lớn từ xa đến bái kiến thì liền cẩn thận mời người đó vào trong rồi ba giò bốn cẳng chạy đi, mồ hôi đầy đầu, thở hồng hộc cũng không chút than vãn.

Cao tầng Điền gia dĩ nhiên là cũng đều biết rõ tất cả những chuyện này, thế nhưng bọn họ cũng có sĩ diện của mình, mặc dù Đinh Hướng có chút quá đáng, nhưng trên tổng thể cũng làm cho đám thường dân càng thêm kính sợ uy thế Điền gia cho nên bọn họ cũng chỉ mắt nhắm mắt mở, làm cho Đinh Hướng ngày càng đắc ý.

Sự đắc ý này đã giúp cho Đinh Hướng sống trong tiêu dao khoái hoạt được một thời gian rồi, khiến cho gã bình thường đều làm việc tuỳ ý, không có kiêng kị gì quá lớn, cho nên bình thường ra ngoài vẫn hay nói chuyện không có ngại ngùng, đối với một ít sự tình trong Điền gia cũng thường hay vô tình nói ra.

Miếng mồi ngon như vậy, hiển nhiên cũng có vô số thế lực khác cử người đến nịnh nọt Đinh Hướng nhằm moi thêm tin tức. Điều này hôm nay lại tiện nghi cho Trần Dương.

Ngồi một bên nhắm rượu, một bên nghe Đinh Hướng kể những chuyện tình của Điền gia mà gã biết được, Trần Dương ánh mắt ngày càng sáng lên.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến